Khi người thân được chẩn đoán bệnh tâm thần
Chẩn đoán làm thay đổi cả gia đình, và người thân cũng cần thời gian để tiếp nhận điều đó.
Chẩn đoán làm thay đổi cả gia đình, và người thân cũng cần thời gian để tiếp nhận điều đó.
Im lặng vì sợ không bảo vệ được ai; điều bảo vệ được người đang khó khăn là một câu hỏi thẳng và sự có mặt.
Biết dấu hiệu là một chuyện, dám mở lời là chuyện khác — và cả hai đều học được.
Mục tiêu trước mắt không phải giải quyết mọi vấn đề mà là an toàn qua được giờ này và hôm nay.
Không ai giữ được sự cảnh giác liên tục mãi, và điều bền vững là một hệ thống chứ không phải một người.
Đây là giai đoạn người bệnh ít nhận ra nhất và cũng là giai đoạn gây hậu quả lớn nhất.
Khoảng cách giữa triệu chứng đầu tiên và chẩn đoán đúng thường tính bằng nhiều năm, và điều đó có lý do rõ ràng.
Phần lớn lý do khiến người trầm cảm không đi khám đến từ những điều không đúng mà ai cũng nghe qua.
Giai đoạn sau khi khoẻ lại là lúc dễ chủ quan nhất, và cũng là lúc quyết định bệnh có quay lại hay không.