Chăm sóc chính mình khi chăm sóc người khác
Người chăm sóc kiệt sức không giúp được ai, và điều đó xảy ra lặng lẽ hơn nhiều người nghĩ.
Người chăm sóc kiệt sức không giúp được ai, và điều đó xảy ra lặng lẽ hơn nhiều người nghĩ.
Cha mẹ thường là người nhận ra đầu tiên, và cũng là người dễ bị mắc kẹt giữa lo lắng và sợ làm quá.
Trầm cảm và lo âu ở người già thường bị coi là chuyện bình thường của tuổi tác, và vì thế không được điều trị.
Chẩn đoán làm thay đổi cả gia đình, và người thân cũng cần thời gian để tiếp nhận điều đó.
Im lặng vì sợ không bảo vệ được ai; điều bảo vệ được người đang khó khăn là một câu hỏi thẳng và sự có mặt.
Biết dấu hiệu là một chuyện, dám mở lời là chuyện khác — và cả hai đều học được.
Mục tiêu trước mắt không phải giải quyết mọi vấn đề mà là an toàn qua được giờ này và hôm nay.
Không ai giữ được sự cảnh giác liên tục mãi, và điều bền vững là một hệ thống chứ không phải một người.
Nỗi đau này có những đặc điểm riêng, và người ở lại xứng đáng được hỗ trợ chứ không phải phán xét.
Điều trị hiện nay giúp nhiều người kiểm soát được triệu chứng và sống cuộc sống có ý nghĩa.
Hồi phục không có nghĩa là quay về y như trước mà là xây dựng một cuộc sống có ý nghĩa với những gì đang có.
Đây là tình huống khó nhất với gia đình, và cách tiếp cận quyết định việc người bệnh có được điều trị hay không.